Phố cổ Hội An

Thí sinh Đinh Thu Hằng - Sinh viên CEO Tourist

“Hội An, phố cổ êm đềm

Xa người ta nhớ ngày đêm hỡi người

Phố xưa ai nở nụ cười

Cho lòng rạo rực bóng người không nguôi”

Phố cổ Hội An là một địa điểm du lịch hấp dẫn, từ lâu đã trở thành một điểm đến vô cùng quen thuộc đối với biết bao du khách. Nói đến Hội An chúng ta nghĩ ngay đến những mái nhà ngói rêu phong, cổ kính, thanh bình, những con đường ngập trong sắc đỏ của đèn lồng, tất cả như đưa ta về thế giới của vài trăm năm trước. Nếu đã đến Hội An một lần thì chắc chắn bạn sẽ muốn quay lại đây một lần nữa.

Hội An là một đô thị cổ nằm ở hạ lưu sông Thu Bồn, thuộc vùng đồng bằng ven biển tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng khoảng 30km về phía Nam. Hội An được biết đến trên thương trường quốc tế với nhiều tên gọi khác như Lâm Ấp, Faifo, Hoài Phố. Hội An từng là một thương cảng sầm uất, là nơi giao lưu, buôn bán của những thuyền buôn phương Tây, Nhật Bản, Trung Quốc trong suốt thế kỉ 17 và 18. Trước thời kì này, nơi đây cũng tồn tại dấu tích của thương cảng Chăm Pa được nhắc đến với con đường tơ lụa trên biển. 

Tuy nhiên theo dòng chảy của lịch sử cùng với những biến động trong vài thế kỷ sau đó vùng đất này đã bị lãng quên. Cho đến năm 1585 dưới thời đại của chúa Nguyễn Hoàng, thương cảng bị lãng quên ấy đã tái sinh trở lại thành một thương cảng sầm uất của nước ta và của khu vực Đông Nam Á. Nhưng, cuối thế kỷ thứ 19, một lần nữa Hội An lại rơi vào tình trạng suy thoái và biến mất dần. Từ đó có thể thấy đây là một vùng đất đã trải qua rất nhiều biến cố thăng trầm trong từng giai đoạn của lịch sử. Tuy nhiên cũng nhờ đó mà Hội An đã may mắn vượt qua được giai đoạn đô thị hóa -  hiện đại hóa và bảo tồn cho bản thân mình một quần thể kiến trúc cổ kính mà bất kì thành phố  hiện đại nào ngày nay đều phải ngả mũ kính phục trước sự độc đáo tuyệt vời đó.

Đến với Hội An ta giường như bước chân vào một thế giới khác, thế giới của 300 năm về trước không bụi bặm, không ồn ào, không hiện đại. Thế giới đó mở ra trước mắt chúng ta là một sự kết hợp tuyệt vời về sắc thái nghệ thuật của Việt Nam cùng với các quốc gia phương Tây và phương Đông. Và chùa Cầu chính là một trong những ví dụ điển hình cho sự giao lưu văn hóa đó. Chùa Cầu được xây dựng vào cuối thế kỷ thứ 16, đây là chiếc cầu cổ duy nhất còn sót lại ở Hội An, còn có tên gọi khác là chùa Nhật Bản. Cầu này còn có tên là “Lai Viễn Kiều” do Chúa Nguyễn xây dựng. “Lai Viễn Kiều” có nghĩa là cầu của những người bạn, điều này ý muốn nhắc người xây dựng nên cầu là những thương nhân người Nhật Bản. Cây cầu bắc qua một lạch nước nhỏ chảy ra sông Thu Bồn, mang một kiến trúc độc đáo khá phổ biến ở những quốc gia châu Á nhiệt đới: bên trên là nhà, bên dưới là cầu. Cây cầu này có mặt cầu cong vòm, ở giữa mái cong uốn lên, cong mềm mại và được lợp ngói âm dương che kín cả cây cầu 18 mét. Chùa và cầu được làm bằng gỗ sơn son chạm trổ rất công phu, hai mặt cầu có hai tượng gỗ: tượng gỗ Thần Chó và Thần Khỉ để trấn yểm con quái vật hay gây ra thiên tai, lũ lụt. Và phần gian chính giữa là chùa, chùa thờ một tượng gỗ Bắc Đế Trấn Võ – vị thần bảo hộ xứ sở, ban niềm vui hạnh phúc cho con người.

Chùa Cầu

Tượng gỗ Thần Chó – Tượng gỗ Thần Khỉ

Vào tháng 12/ 1999, Hội An đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới và Hội An trở thành một điểm du lịch cực kì hấp dẫn đối với du khách trong nước và ngoài nước.

Mặt khác, kiến trúc cổ của Hội An được thể hiện rõ nét nhất ở khu phố cổ nằm trọn vẹn trong lòng phường Minh An. Chỉ với diện tích 2km vuông nhưng sự uốn lượn của từng con đường cùng với sự liên kết của từng con ngõ nhỏ đã tạo nên hình ảnh một bàn cờ. Khi chúng ta nhìn Hội An từ trên cao xuống, ta cũng dễ dàng nhận ra được dấu vết của thời gian đã hằn lên những mái nhà lợp ngói âm dương phủ kín những lớp rêu phong, mọc đầy những cây cỏ dại hay những mảng tường xám mốc không còn nguyên vẹn.

Những mái nhà phủ kín lớp rêu phong

Ngoài ra, những công trình cổ nơi đây chủ yếu được làm từ gỗ và gạch. Nơi đây từng là một nơi đã thu hút rất nhiều những người nghệ nhân tài hoa về nghề mộc, nghề chạm khắc, nghề gốm sứ. Cho nên mỗi công trình để lại cho chúng ta đến ngày hôm nay cũng mang đậm dấu ấn văn hóa đa dạng và rất dễ đi vào lòng người.

Vào thời điểm buổi tối và đặc biệt là vào dịp rằm hàng tháng Hội An lại mang một sức hút mạnh mẽ đến lạ kỳ. Tất cả đều nhờ vào sáng kiến khôi phục đèn lồng. Vào năm 1998, những chiếc đèn lồng ấy phảng phất dấu ấn của thời gian về những ngày xưa cũ. Không nổi bật như những ánh đèn điện Neon (Đèn Nê Ông) nhưng những chiếc đèn tròn, lục lăng theo phong cách Trung Hoa hay đèn quả trám kiểu Nhật lại mang đến một sự lãng mạn, say đắm lòng người. Nếu như ban ngày Hội An cổ kính suy tư, thì vào buổi đêm khi sắc đèn lồng lung linh tỏa sáng thì Hội An như trút bỏ chiếc áo đô thị để quay về một thời quá khứ trầm mặc, khép kín. Và phố cổ Hội An như bước ra từ một thế giới cổ tích, lung linh huyền ảo bởi những chiếc đèn lồng thô sơ mà rất đổi diệu kỳ.

Con đường ngập màu sắc của đèn lồng

Đến với Hội An chúng ta hãy nếm thử những món ngon đặc sản nơi này như: bánh bao bánh vạc, mì Quảng, cao lầu mang đậm phong vị xứ Quảng;Lắng nghe những khúc hát bài chòi, hò khoan đối đáp. Tất cả những điều đó như được tạo nên một cỗ máy thời gian để chúng ta quay về với Hội An từ hàng thế kỷ trước.

Món mì Quảng

Phố cổ Hội An không chỉ xuất sắc về ngoại hình mà còn có một tâm hồn vô cùng đẹp đẽ. Vẻ đẹp tâm hồn đó được biểu hiện thông qua hình ảnh của con người Hội An, đi đâu bạn cũng đều bắt gặp những ánh mắt rất thân thiện, những nụ cười rất tươi của người dân.Họ ăn không nhanh, họ nói không to, họ làm gì cũng không vội, làm việc gì cũng chậm rãi, không ồn ào, có cung bậc, có thay đổi nhưng không biến động. Bởi thế nên dù trải qua hàng thế kỷ thăng trầm nhưng Hội An vẫn không đổi thay nhiều lắm. 

Những con người với tấm lòng hiếu khách

Ở một góc độ khác, con người Hội An sống với nhau vô cùng tình cảm và gắn kết. Điều đó được hình thành dựa trên cơ sở những mối quan hệ huyết thống, những mối quan hệ họ hàng, dòng tộc từ những buổi đầu thành lập làng, thành lập khu đô thị cổ. Xét ở một góc độ nào đó, họ vừa là hàng xóm với nhau nhưng cũng là một đại gia đình, sau này có sự giao lưu văn hóa của những con người đến từ nơi khác thì những con người nơi đây vẫn rộng lòng, mở rộng vòng tay chào đón những con người nơi khác đến và những con người nơi khác ấy cũng cảm nhận được sự chân thành và họ quyết định chọn phố cổ Hội An làm điểm dừng chân cuối cùng, cùng nhau sinh sống, cùng nhau làm việc, cùng nhau chống lại thiên tai và cùng nhau giữ gìn tâm hồn của phố cổ Hội An qua từng ngày mà không điều gì có thể làm phá vỡ mối liên kết đó được.

Người ta nói Hội An là một vùng đất, con người Hội An vô cùng bảo thủ, không chịu thay đổi, không chịu phát triển nhưng điều đó hoàn toàn không đúng. Chỉ là Hội An phát triển theo một cách hoàn toàn biệt lập với những thành phố khác, với những khu đô thị khác.

Là một người yêu du lịch, một người yêu văn hóa, chán một cuộc sống hối hả, vội vàng thì Hội An chính là điểm đến lý tưởng. Nếu bạn không có niềm đam mê với du lịch thì hãy thử đến Hội An một lần, chắc chắn Hội An sẽ khiến bạn thay đổi suy nghĩ của mình.