----------------------------

BÀI LUẬN MÔN TÔN GIÁO CHỦ ĐỀ 03: TỨ DIỆU ĐẾ

Trường Huấn luyện Doanh Nhân CEO Việt Nam là một trong những ngôi trường hiếm hoi đưa môn Tôn giáo vào giảng dạy. Đây là bộ môn không phải ai cũng học được mà còn cần một  chữ " Duyên". Dưới đây là Luận môn Tôn giáo của  bạn Lê Thị Lan Anh, sinh viên CEO Tourist  K2, mong các độc giả cùng đọc và đóng góp ý kiến.

Bài thứ 3:  Tứ Diệu Đế

I. Nguyên nhân và hoàn cảnh Đức Phật Thích Ca giảng về pháp Tứ - Diệu - Đế lần đầu tiên.

Đức phật Thích Ca, sau khi thành đạo dưới cội cây Bồ - đề, liền nghĩ đến việc đem giáo lý của Ngài vừa chứng được, ra truyền bá cho chúng sinh. Những thứ mà Ngài lãnh hội được thì quá cao siêu, thâm diệu, khó có thể mọi người hiểu được. Ngài nghĩ như vậy, nhưng không lẽ vì giáo pháp của Ngài thậm thâm vi diệu mà không giáo hóa chúng sinh? Để làm tròn trách nhiệm hóa độ của Ngài, Phật phương tiện nói pháp Tứ - Diệu – Đế là Tiệm giáo để cho chúng sinh dễ bề tu hành.

Quan sát căn cơ năm người bạn đồng tu với Ngài trước kia là nhóm ông Kiều Trần Như, có thể khai ngộ được với pháp Tứ - diệu – đế, Đức Phật đi đến Vườn Lộc Uyển là nơi họ đang tu hành để nói pháp Tứ - diệu – đế.

Sau khi nghe Phật thuyết pháp Tứ - diệu – đế, thành kiến mê lầm tan vỡ, trí huệ siêu thoát xuất hiện, năm vị này được ngộ đạo, chứng quả vị A – la – hán. Đó là năm vị đệ tử đầu tiên của Đức Phật Thích Ca. Từ đây về sau, Tứ - diệu – đế là giáo lý căn bản về Tiệm – giáo và đã được giác ngộ cho không biết bao nhiêu đệ tử của Phật.

II. Định nghĩa về Tứ - Diệu – Đế

Tứ là bốn; Diệu là hay, đẹp, quý báu, hoàn toàn: Đế là sự thật chắc chắn, rõ ràng đúng đắn nhất. Chữ Phạn là Ariya Saccani

  Tứ - diệu – đế là bốn sự thật chắc chắn, quý báu, hoàn toàn nhất, không có một giáo lý ngoại đạo nào có thể sánh kịp. Với bốn sự thật mà Đức Phật đã phát huy đó, người tu hành có thể từ địa vị, tối tăm, mê mờ, đi dần đến quả vị giác ngộ một cách chắc thật, không sai chạy, như một ngọn đuốc thiêng có thể soi đường cho người bộ hành đi trong đêm tối đến đích. Vì cái công dụng quý báu, mầu nhiệm, vô cùng lợi ích như thế nên mới gọi là Diệu.

  Chữ “ Đế” còn có nghĩa là một sự thật lớn nhất, cao nhất, bao trùm tất cả các sự thật khác, và muốn đời bất di bất dịch, chứ không phải là sự thật hạn cuộc trong không gian và thời gian. Trong giáo lý Tiểu thừa, Tứ - diệu - đế là giáo lý căn bản cốt lõi.

  Tứ Diệu Đế hay còn gọi là Tứ Thánh Đế là giáo lý nền tảng cơ bản nhất của Phật giáo và do Đức Phật giác ngộ được và cũng là bài pháp đầu tiên mà Phật thuyết giảng về bốn chân lý thoát khổ trong luân hồi. Đó là khổ đế, tập đế, diệt đế, đạo đế.

   - Khổ đế là chân lý về sự khổ. Như chúng ta cũng biết rằng trong cuộc sống luôn luôn tồn tại những quy luật sẽ đi theo với chúng ta hết đời như quy luật “sinh, lão, bệnh, tử”. Đúng vậy, ai trong chúng ta cũng sẽ trải qua bốn giai đoạn đó, sinh ra được làm người rồi theo thời gian năm tháng lớn dần cũng đến giai đoạn già, bệnh, chết. Mà không ai có thể thoát được quy luật này. Người ta thường nói sinh ra là khổ rồi bởi khi cất tiếng khóc đầu tiên dù mọi người sung sướng, hạnh phúc nhưng nó là dấu hiệu của khổ. Trong chúng ta, từ khổ nó luôn đi theo, có người khổ vì nghèo vì thiếu thốn, có người khổ vì con cái…Hay mọi người khổ về tâm như sống chung với người mình không ưa, xa lìa người thân yêu, mong muốn mà không được, chấp vào thân ngũ uẩn. Khổ đau là một hiện thực, không nên trốn chạy, không nên phớt lờ, cũng không nên cường điệu hóa. Chúng ta muốn giải quyết khổ đau trước tiên phải thừa nhận nó, hài lòng với bản thân mình, cố gắng phân tích nó để cảm nhận nó một cách thực sự sâu sắc, rồi tự mình cân bằng lại được cuộc sống mà không phải khổ đau suốt ngày. Nếu bạn không biết “ Thiểu dục, tri túc” thì cuộc sống của bạn luôn bị bất an, không ổn vì bạn lúc nào cũng cảm thấy thiếu thốn mặc dù mình đã có đủ và được nhiều thứ người khác chưa có. Vậy tại sao mình cứ phải cố gắng tìm kiếm thêm những thứ khác. Mình phải nên biết hài hòa với cuộc sống của bản thân mình phải nhìn lại để cân bằng được cuộc sống tốt hơn.

  - Tập đế là chân lý về sự phát sinh của khổ. Khổ đau đều có nguyên nhân,dễ thấy thì do tham ái, sân, si mê, chấp thủ. Cần truy tìm nguyên nhân sinh ra khổ, nguồn gốc sâu xa sinh ra khổ trong sinh tử luân hồi là do vô minh và ái dục, những mắt xích liên quan đến nằm trong 12 nhân duyên. Con người, bản thân chúng ta luôn mang theo mình 3 con vật là: lợn, rắn, gà. Ba con vật đó biểu tượng cho sự tham sân si của bản tính có trong con người. Khi chúng ta tham lam, sân si thì chúng sẽ xuất hiện làm bản thân chúng ta trở thành một con người khác thiếu kiên nhẫn, nóng giận, mất kiểm soát đưa chúng ta vào một trạng thái tột cùng của cảm xúc. Khiến chúng ta phát ra những lời nói như dao như búa xé nát tim gan của người khác, làm họ bị tổn thương, đau khổ. Chúng ta phải hiểu bản thân mình phải biết rằng ba con vật đó rất xấu cần phải loại bỏ đi, cố gắng tập luyện diệt trừ tận gốc ba con vật đó để cuộc sống của chúng ta sống trong sự yêu thương, từ bị, vị tha với tất cả mọi người mà không có sự ganh đua, tranh giành, đối kị nữa. Bản thân cần phải tỉnh táo, không được si mê một cách mù quáng chạy theo nhưng thứ vô bổ, không tốt, không được để bản thân rơi vào những cạm bẫy của cuộc đời mà mình phải có chánh niệm, chánh định, chánh tinh tấn để bản thân mình đi đúng hướng, phát triển một cách tốt nhất.

  - Diệt đế là chân lý về diệt khổ - là trạng thái không có đau khổ, là một sự an vui giải thoát chân thật, là một hạnh phúc, tuyệt vời khi chấm dứt dục vọng và chấm dứt vô minh. Đó là khi chúng ta nhìn nhận được ra vấn đề, hiểu sâu thì chúng ta sẽ thấy mình từ xưa đến nay đã sai, luôn chấp vào những dục vọng dục của bản thân, bị vô minh che lấp là không có trí tuệ hay trí tuệ chưa được khai sáng là khi chúng ta chưa nhìn thấy được những cái sai, lầm lỗi, những cái tập tính không tốt có trong mỗi chúng ta. Việc bản thân cần phải loại bỏ hẳn đi theo ánh sáng của giáo lý nhà Phật.

  - Đạo đế là chân lý về con đường dẫn đến diệt khổ. Là phương pháp để đi đến sự diệt khổ là con đường diệt khổ và xoay quanh ba trụ cột chính là Trí Tuệ - Đạo Đức- Thiền Định.

III. Chúng ta phải học và thực hành pháp Tứ - Diệu – Đế

  Một giáo lý căn bản, quan trọng như Tứ - diệu – đế, người Phật tử không thể không hiểu được. Không hiểu biết về Tứ - Diệu – Đế là không hiểu biết gì về giáo lý Đạo Phật cả. Người Phật tử, hơn ai cả, phải thấu triệt cõi đời là khổ. Muốn thế, không gì hơn là hãy lắng nghe Đức Phật dạy về Khổ - đế, vì chỉ có Khổ - đế mới nói lên một cách tường tận đầy đủ, chính xác về mọi nỗi khổ đau của cõi đời.

  Thấy rõ được mọi nỗi khổ đau rồi ta cần tìm hiểu vì đâu có khổ, nguyên nhân của khổ là đâu. Vì chỉ khi nhận thấy được nguồn gốc của nó, mới có thể diệt trừ tận gốc nó được. Điều này, cũng không chỗ nào nói rõ ràng, phân tích rành mạch bằng Tập – đế. Nhưng thấy được mọi nỗi đau khổ của cõi đời và nguồn gốc của nó, không phải để mà chán ngán, khóc lóc, rên siết. Nếu thế thì không có gì tiêu cực, bi quan bằng. Một số dư luận tưởng lầm Đạo Phật là yếm thế, bi quan là vì họ đã dừng lại ở hai phần đầu của Tứ - diệu – đế.

  Nhưng người Phật tử không dừng lại ở đó. Đã thấy đau khổ làm cho cuộc đời xấu xa, đen tối, khổ đau, thì phải diệt trừ đau khổ. Hạnh phúc không đâu xa, hạnh phúc hiện ra sau khi đã diệt trừ được đau khổ. Đau khổ lùi chừng nào thì hạnh phúc đến chừng ấy, như bóng tối tan đi đến đâu thì ánh sáng thay vào đó. Muốn thấy ánh sáng của Niết – Bàn thì phải thực hiện những lời dạy của Đức Phật trong Diệt – Đế. Muốn thực hiện Niết – Bàn thì phải có đủ phương tiện. Những phương tiện này, Đức Phật đã cung cấp một cách đầy đủ trong Đạo – Đế.

  Như thế, Đức Phật Thích Ca đã làm đầy đủ nhiệm vụ của kẻ dẫn đường cho chúng ta đi từ cõi đời đen tối đến quả vị A – la – hán. Ngài đã đặt vào tay chúng ta một bản đồ chỉ dẫn rõ ràng về cuộc hành trình và ban cho chúng ta đầy đủ phương tiện cần thiết trong chuyến đi vĩ đại ấy.

Thông tin tuyển sinh và cách làm hồ sơ tuyển sinh liên hệ:

Trường Huấn luyện Doanh Nhân CEO Việt Nam

Web: https://truongdoanhnhanceovietnam.edu.vn/

Hotline: 0976776622